Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012
Bức thông điệp từ người ngoài hành tinh
Thông điệp từ những sáng tạo thông minh. Cuốn sách đó theo nghĩa đen, là ngoài Trái Đất này, dành cho chính bạn. Hãy tải và nhín chút thời gian đọc nó.
Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012
"Siêu trăng" sắp xuất hiện
Hiện tượng trăng tròn cuối tuần này sẽ xảy ra khi mặt trăng tới gần địa cầu nhất trong năm.
Mặt trăng sẽ hiện ra với hình dạng tròn vào lúc 19h35 tối 5/5 theo giờ GMT (2h35 sáng 6/5 theo giờ Việt Nam). Do trăng tròn trùng với khoảng thời gian nó tới cận điểm - điểm gần trái đất trên quỹ đạo - nên người quan sát trên địa cầu sẽ thấy trăng to hơn mức bình thường.
![]() |
| Khi siêu trăng xuất hiện gần đường chân trời, hiện tượng ảo giác sẽ khiến nó lớn hơn kích thước thật. |
Khoảng
cách giữa mặt trăng và trái đất trong siêu trăng hôm 6/5 sẽ là
356.955km - ngắn nhất trong những lần mặt trăng tới cận điểm trong năm
2012. Vì thế đây sẽ là siêu trăng lớn nhất trong năm, Space cho biết.
Nhà khí tượng Joe Rao, một trong những
cây bút của trang Space cho biết, do quỹ đạo của mặt trăng có hình dạng
gần tròn nên khoảng cách giữa nó với địa cầu tại cận điểm không phải là
một con số cố định, mà luôn dao động với tỷ lệ 3%.
Độ sáng của mặt trăng trong siêu trăng
hôm 6/5 sẽ lớn hơn khoảng 16% so với mức trung bình. Giới khoa học khẳng
định siêu trăng không phải là hiện tượng đáng lo ngại và không thể gây
nên động đất hay thủy triều mạnh.
“Tuy nhiên, thủy triều trên địa cầu
sẽ dâng rất cao hoặc rất thấp trong mỗi siêu trăng. Khi siêu trăng diễn
ra ở cận điểm vào hôm 6/5, lực hút từ mặt trăng sẽ khiến sức mạnh của
thủy triều tăng đáng kể”, Rao nói.
Các nhà thiên văn khuyên người dân quan
sát siêu trăng ngay sau khi nó mọc hoặc ngay trước khi nó lặn, bởi đó là
thời khoảng thời gian nó nằm sát đường chân trời. Khi mặt trăng di
chuyển sát đường chân trời, hiện tượng ảo giác sẽ khiến người quan sát
cảm thấy nó lớn hơn so với kích thước thật.
|
| Theo khoahoc, VNE |
Nga chính thức đưa người lên Mặt Trăng
Cơ quan Vũ trụ Nga (Roscosmos) hôm thứ Sáu (27/4) chính thức tuyên bố sẽ đưa người lên Mặt trăng vào năm 2030.
Theo
bản kế hoạch chiến lược không gian của Nga đăng tải trên website của
Rososmos, Mát-cơ-va đã lên kế hoạch các hoạt động thăm dò không gian sẽ
được thực hiện trong các giai đoạn 2015, 2020, 2030 và sau năm 2030.
Theo đó, Roscosmos vẫn tiếp tục sử dụng
một tàu vũ trụ không người lái để khám phá chị Hằng năm 2015 đồng thời
gửi tàu vũ trụ có người lái lên Mặt Trăng vào năm 2030.
![]() |
| Nga sẽ đưa tàu vũ trụ có người lái lên Mặt trăng năm 2030 (Ảnh: Ria Novosti) |
Năm
2020, Nga cũng sẽ đưa Luna-Glob (Lunar Sphere) và Luna-Resurs, 2 tàu vũ
trụ không người lái lên nghiên cứu Mặt trăng. Tuy nhiên, thời gian khởi
hành chưa được ấn định vì các chuyên gia đang xem xét lại công nghệ lắp
đặt 2 con tàu này. Được biết, Luna-Glob và Luna-Resurs sử dụng công
nghệ tương tự với Phobos Grunt, tàu vũ trụ được thiết kế để lấy mẫu đất
đá từ một vệ tinh của Sao Hỏa song không thể kích hoạt được động cơ đẩy
để thoát khỏi quỹ đạo của Trái đất sau khi được phóng lên. Theo các
chuyên gia, công nghệ này không có khả năng bảo vệ con tàu khỏi sự tấn
công của bức xạ vũ trụ.
Cuối tháng 1 vừa qua, GĐ Cơ quan Vũ trụ
Nga, ông Vladimir Popovkin tiết lộ kế hoạch sẽ thiết lập một cơ sở
nghiên cứu có người lái trên Mặt trăng với các đối tác Châu Âu hoặc khởi
động một trạm nghiên cứu trên quỹ đạo. “Hiện Nga đang phát triển “hệ thống vận chuyển có người lái đầy triển vọng” để đưa lên Mặt trăng”, ông Vladimir Popovkin nói.
Theo khoahoc (Tham khảo: Ria Novosti)
Phát hiện nhiều cột dung nham lạ trên sao Hỏa
Một sinh viên Mỹ vừa phát hiện những dòng dung nham trông như
cuộn dây thừng ở gần xích đạo của sao Hỏa. Đây là lần đầu tiên phát
hiện đặc điểm địa chất như thế ở một nơi ngoài trái đất.
Kiểu dòng dung nham núi lửa quanh co này
có thể tìm thấy trên Đảo Lớn của Hawaii và đáy Thái Bình Dương. Nhưng
đây là lần đầu tiên phát hiện sao Hỏa cũng có đặc điểm tương tự. Đây là phát hiện của Andrew Ryan, sinh
viên đã tốt nghiệp ĐH Bang Arizona. Ryan báo cáo khám phá này trên tạp
khí Science số ra ngày 27/4.
Nhưng điều ngạc nhiên nhất là cột dung
nham trên sao Hỏa rộng 30,5m – rộng hơn bất kỳ cột dung nham nào trên
trái đất. Đây là bằng chứng củng cố thêm luận điểm rằng núi lửa trên sao
Hỏa vừa hoạt động – về mặt địa chất thì trong khoảng 20 triệu năm.
Ryan đã phân tích khoảng 100 bức ảnh có
độ phân giải cao do Tàu thám hiểm sao Hỏa Mars Reconnaissance Orbiter
chụp từ năm 2006. Ryan phát hiện 269 cột dung nham rộng từ 5 – 30,5m.
![]() |
| Dòng dung nham hình xoắn ốc trên sao Hỏa. |
Nhà khoa học nghiên cứu các hành tinh
David Paige ở ĐH California nói rằng phát hiện này cung cấp bằng chứng
đáng thuyết phục về các hoạt động núi lửa trên sao Hỏa.
Không có dấu hiệu rõ ràng cho thấy khu
vực này ngày nay vẫn còn hoạt động núi lửa. Ryan cho rằng các cuộn dung
nham có thể còn có ở những nơi khác trên hành tinh đỏ.
Các nhà khoa học tin rằng những dòng dung
nham nung chảy chảy qua các thung lũng trên sao Hỏa tới một vùng lòng
chảo rất rộng. Các cột dung nham xoắn ốc được hình thành khi dòng dung
nham được làm mát.
Từ hơn một thập kỷ nay, các nhà khoa học
luôn tranh luận liệu mê cung những thung lũng gần xích đạo của sao Hỏa
có bị tác động bởi các quá trình đóng băng hay núi lửa phun trào hay
không.
(Theo tin180.com, Đất Việt)
Thí nghiệm Neutrino chính thức lật đổ thuyết tương đối
Thí nghiệm mà các nhà vật lý của CERN tiến hành nhằm kiểm tra
lại kết luận hạt neutrino đạt tốc độ nhanh hơn ánh sáng được công bố hồi
tháng 9 vẫn cho kết quả tương tự.
Thông tin nói trên được bà Natalia Polukhina, nhà vật lý người Nga tham gia dự án tiết lộ với hãng Thông tấn Ria Novosti.
Trong đợt thí nghiệm mới, chùm neutrino chuyển động trên một khoảng cách là 730 km nhanh hơn ánh sáng 57 nano-giây. Nói với hãng thông tấn RIA Novosti, bà Natalia Polukhina nhận xét rằng trong đợt thí nghiệm mới, các kết quả cùng lặp lại độ tin cậy đó với sai lệch là 6 chuẩn (nói về phát minh của các nhà vật lý, thu được sai lệch 5 chuẩn đã là đủ).
Trong những thí nghiệm trước, các hạt hạ nguyên tử (subatomic), thường gọi là hạt sơ cấp (cụ thể ở đây là neutrino) đã xuyên qua lòng đất từ máy gia tốc SPS đặt tại CERN, Thuỵ Sĩ đến Phòng thí nghiệm Gran-Sasso, Italia nhanh hơn ánh sáng 60 nano-giây. Kết quả bất ngờ này của các nhà khoa học châu Âu thực tế đã được các hãng thông tấn loan báo trên toàn thế giới. Ngay lập tức đã nổi lên dư luận phủ nhận Thuyết tương đối của Einstein. Và không lấy gì làm ngạc nhiên, chính sự phát hiện những hạt “siêu ánh sáng” này sẽ đe doạ lật đổ những cơ sở của vật lý học hiện đại.
Hiện nay, sau khi các nhà vật lý lặp lại thành công kết quả đầy ấn tượng đó, họ có ý định xuất bản bản tổng kết các việc làm của mình và đưa ra trước công luận.
Theo những lý thuyết hiện đại, không một vật thể nào ở quy mô nguyên tử lại có thể chuyển động trong vũ trụ nhanh hơn tốc độ của ánh sáng, vì điều đó mâu thuẫn với thuyết tương đối của nhà vật lý vĩ đại Albert Einstein. Người ta đã thực hiện hàng nghìn thí nghiệm kiểm tra để xác định giá trị chính xác tốc độ của ánh sáng, song chưa lần nào gặp được một hạt lại vượt được hằng số vật lý cơ bản này.
Nói tóm lại, hiện tượng một hạt sơ cấp hay hạ nguyên tử lại chuyển động nhanh hơn tốc độ ánh sáng thì trong lý thuyết là điều không thể, còn trong thực tế, cho tới nay, chưa bao giờ phát hiện ra.
![]() |
| Phòng thí nghiệm dưới mặt đất của CERN |
Thông tin nói trên được bà Natalia Polukhina, nhà vật lý người Nga tham gia dự án tiết lộ với hãng Thông tấn Ria Novosti.
Trong đợt thí nghiệm mới, chùm neutrino chuyển động trên một khoảng cách là 730 km nhanh hơn ánh sáng 57 nano-giây. Nói với hãng thông tấn RIA Novosti, bà Natalia Polukhina nhận xét rằng trong đợt thí nghiệm mới, các kết quả cùng lặp lại độ tin cậy đó với sai lệch là 6 chuẩn (nói về phát minh của các nhà vật lý, thu được sai lệch 5 chuẩn đã là đủ).
Trong những thí nghiệm trước, các hạt hạ nguyên tử (subatomic), thường gọi là hạt sơ cấp (cụ thể ở đây là neutrino) đã xuyên qua lòng đất từ máy gia tốc SPS đặt tại CERN, Thuỵ Sĩ đến Phòng thí nghiệm Gran-Sasso, Italia nhanh hơn ánh sáng 60 nano-giây. Kết quả bất ngờ này của các nhà khoa học châu Âu thực tế đã được các hãng thông tấn loan báo trên toàn thế giới. Ngay lập tức đã nổi lên dư luận phủ nhận Thuyết tương đối của Einstein. Và không lấy gì làm ngạc nhiên, chính sự phát hiện những hạt “siêu ánh sáng” này sẽ đe doạ lật đổ những cơ sở của vật lý học hiện đại.
Hiện nay, sau khi các nhà vật lý lặp lại thành công kết quả đầy ấn tượng đó, họ có ý định xuất bản bản tổng kết các việc làm của mình và đưa ra trước công luận.
Theo những lý thuyết hiện đại, không một vật thể nào ở quy mô nguyên tử lại có thể chuyển động trong vũ trụ nhanh hơn tốc độ của ánh sáng, vì điều đó mâu thuẫn với thuyết tương đối của nhà vật lý vĩ đại Albert Einstein. Người ta đã thực hiện hàng nghìn thí nghiệm kiểm tra để xác định giá trị chính xác tốc độ của ánh sáng, song chưa lần nào gặp được một hạt lại vượt được hằng số vật lý cơ bản này.
Nói tóm lại, hiện tượng một hạt sơ cấp hay hạ nguyên tử lại chuyển động nhanh hơn tốc độ ánh sáng thì trong lý thuyết là điều không thể, còn trong thực tế, cho tới nay, chưa bao giờ phát hiện ra.
(Theo tin180.com, vietnamnet)
Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012
Phát hiện hành tinh giống trái đất
Một nhóm nhà thiên văn quốc tế vừa xác nhận sự tồn tại của
một hành tinh ngoài hệ mặt trời của chúng ta có thể đáp ứng những điều
kiện hoàn hảo cho sự sống tồn tại.
Việc phát hiện ra hành tinh ở khu vực có thể có sự sống làm tăng thêm hy vọng các nhà thiên văn sẽ sớm trả lời được câu hỏi liệu con người có cô đơn trong vũ trụ hay không.
Guillem Anglada-Escudé ở ĐH Göttingen (Đức) là một trong các nhà thiên văn học đã xác nhận sự tồn tại của hành tinh mới. Hành tinh được đặt tên là Gliese 667Cc đang quay quanh một ngôi sao lùn màu đỏ, cách trái đất 22 năm ánh sáng. Những ngôi sao lùn màu đỏ rất phổ biến trên khu vực lân cận của mặt trời. Thông thường các sao lùn màu đỏ đi kèm với thiên thể khí khổng lồ mà cấu tạo ban đầu không phải là đá.
Anglada-Escudé và các đồng nghiệp đã phân tích lại dữ liệu từ Đài quan sát phía nam châu Âu, và thấy rằng Gliese 667 Cc là hành tinh lớn hơn trái đất khoảng 4,5 lần. Các nhà thiên văn học giờ đây tin rằng số lượng những hành tinh có thể sinh sống trong vũ trụ nhiều hơn trước đây họ tưởng.
Các nhà khoa học tính toán rằng Gliese 667Cc nhận được ánh sáng từ ngôi sao lùn màu đỏ ít hơn 10% so với ánh sáng từ mặt trời chiếu xuống trái đất của chúng ta. Tuy nhiên, hầu hết ánh sáng đều ở vùng hồng ngoại. Do đó, hành tinh này nhận được nguồn năng lượng tương đương trái đất, nghĩa là nước trên đó có thể ở dạng lỏng và nhiệt độ bề mặt được cho là tương đương với nhiệt độ trên trái đất.
Steven Vogt, nhà thiên văn học ở ĐH California, cũng tham gia vào quá trình phát hiện ra Gliese 667Cc, nói rằng điều quan trọng nhất trong tìm kiếm hành tinh ngoài hệ mặt trời là tìm ra hành tinh quay quanh một ngôi sao với khoảng cách hợp lý, không quá gần để nước bị bốc hơi hết và không quá xa để nhiệt độ đóng băng. Gliese 667Cc đáp ứng được các tiêu chuẩn đó.
Cách đây khoảng 20 năm, các nhà khoa học vẫn tranh cãi về sự tồn tại của các hành tinh ngoài hệ mặt trời của chúng ta. Nhưng quá trình tìm kiếm những hành tinh này đã đạt được bước tiến lớn vào năm 1995, khi Michel Mayor và Didier Queloz xuất bản khám phá về hành tinh đầu tiên ngoài hệ mặt trời quay quanh một ngôi sao giống mặt trời, được đặt tên là 51 Pegasi b. Khám phá này trở thành bước ngoặt trong ngành nghiên cứu thiên văn học. Kể từ đó, các nhà thiên văn học đã xác nhận sự tồn tại của hơn 760 hành tinh ngoài hệ mặt trời của chúng ta, nhưng chỉ 4 trong số những hành tinh đó có thể có sự sống.
Một trong những công cụ giúp các nhà thiên văn học săn tìm hành tinh ngoài hệ mặt trời hiệu quả nhất là kính viễn vọng HARPS. Các nhà khoa học sử dụng kính viễn vọng này để phân tích các chuyển động của ngôi sao gây ra bởi lực hấp dẫn giữa ngôi sao và hành tinh, từ đó xác định vĩ trí và kích thước của một hành tinh một cách gián tiếp. Hiện nay, họ có thể phát hiện những hành tinh lớn hơn trái đất 3-5 lần. Trong tương lai, sự nhạy bén của kính viễn vọng HARPS sẽ tăng lên, giúp các nhà thiên văn học tìm thấy những hành tinh nhỏ hơn hai lần kích thước của trái đất.
Việc phát hiện ra hành tinh ở khu vực có thể có sự sống làm tăng thêm hy vọng các nhà thiên văn sẽ sớm trả lời được câu hỏi liệu con người có cô đơn trong vũ trụ hay không.
Guillem Anglada-Escudé ở ĐH Göttingen (Đức) là một trong các nhà thiên văn học đã xác nhận sự tồn tại của hành tinh mới. Hành tinh được đặt tên là Gliese 667Cc đang quay quanh một ngôi sao lùn màu đỏ, cách trái đất 22 năm ánh sáng. Những ngôi sao lùn màu đỏ rất phổ biến trên khu vực lân cận của mặt trời. Thông thường các sao lùn màu đỏ đi kèm với thiên thể khí khổng lồ mà cấu tạo ban đầu không phải là đá.
Anglada-Escudé và các đồng nghiệp đã phân tích lại dữ liệu từ Đài quan sát phía nam châu Âu, và thấy rằng Gliese 667 Cc là hành tinh lớn hơn trái đất khoảng 4,5 lần. Các nhà thiên văn học giờ đây tin rằng số lượng những hành tinh có thể sinh sống trong vũ trụ nhiều hơn trước đây họ tưởng.
![]() |
| Hành tinh Gliese 667Cc |
Các nhà khoa học tính toán rằng Gliese 667Cc nhận được ánh sáng từ ngôi sao lùn màu đỏ ít hơn 10% so với ánh sáng từ mặt trời chiếu xuống trái đất của chúng ta. Tuy nhiên, hầu hết ánh sáng đều ở vùng hồng ngoại. Do đó, hành tinh này nhận được nguồn năng lượng tương đương trái đất, nghĩa là nước trên đó có thể ở dạng lỏng và nhiệt độ bề mặt được cho là tương đương với nhiệt độ trên trái đất.
Steven Vogt, nhà thiên văn học ở ĐH California, cũng tham gia vào quá trình phát hiện ra Gliese 667Cc, nói rằng điều quan trọng nhất trong tìm kiếm hành tinh ngoài hệ mặt trời là tìm ra hành tinh quay quanh một ngôi sao với khoảng cách hợp lý, không quá gần để nước bị bốc hơi hết và không quá xa để nhiệt độ đóng băng. Gliese 667Cc đáp ứng được các tiêu chuẩn đó.
Cách đây khoảng 20 năm, các nhà khoa học vẫn tranh cãi về sự tồn tại của các hành tinh ngoài hệ mặt trời của chúng ta. Nhưng quá trình tìm kiếm những hành tinh này đã đạt được bước tiến lớn vào năm 1995, khi Michel Mayor và Didier Queloz xuất bản khám phá về hành tinh đầu tiên ngoài hệ mặt trời quay quanh một ngôi sao giống mặt trời, được đặt tên là 51 Pegasi b. Khám phá này trở thành bước ngoặt trong ngành nghiên cứu thiên văn học. Kể từ đó, các nhà thiên văn học đã xác nhận sự tồn tại của hơn 760 hành tinh ngoài hệ mặt trời của chúng ta, nhưng chỉ 4 trong số những hành tinh đó có thể có sự sống.
Một trong những công cụ giúp các nhà thiên văn học săn tìm hành tinh ngoài hệ mặt trời hiệu quả nhất là kính viễn vọng HARPS. Các nhà khoa học sử dụng kính viễn vọng này để phân tích các chuyển động của ngôi sao gây ra bởi lực hấp dẫn giữa ngôi sao và hành tinh, từ đó xác định vĩ trí và kích thước của một hành tinh một cách gián tiếp. Hiện nay, họ có thể phát hiện những hành tinh lớn hơn trái đất 3-5 lần. Trong tương lai, sự nhạy bén của kính viễn vọng HARPS sẽ tăng lên, giúp các nhà thiên văn học tìm thấy những hành tinh nhỏ hơn hai lần kích thước của trái đất.
Theo Đất Việt
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




