Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

Bức thông điệp từ người ngoài hành tinh

Thông điệp từ những sáng tạo thông minh. Cuốn sách đó theo nghĩa đen, là ngoài Trái Đất này, dành cho chính bạn. Hãy tải và nhín chút thời gian đọc nó.



Bức thông điệp của những người ngoài Trái Đất:
Download: -->  http://www.mediafire.com/download.php?na9653i58vr0utp

Chào đón những người ngoài Trái Đất:

Download: -->  http://www.mediafire.com/download.php?buf9dys0scpe5c6

Sự thám hiểm cảm nhận:
Download: -->  http://www.mediafire.com/download.php?kdny7mwhk2fea8t

Nền thiên tài trị:

Download: -->  http://www.mediafire.com/download.php?vssiwri66s1sene


Nguồn: http://vi.rael.org/home
Chân thành gửi bạn...!



Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

"Siêu trăng" sắp xuất hiện

Hiện tượng trăng tròn cuối tuần này sẽ xảy ra khi mặt trăng tới gần địa cầu nhất trong năm.

Mặt trăng sẽ hiện ra với hình dạng tròn vào lúc 19h35 tối 5/5 theo giờ GMT (2h35 sáng 6/5 theo giờ Việt Nam). Do trăng tròn trùng với khoảng thời gian nó tới cận điểm - điểm gần trái đất trên quỹ đạo - nên người quan sát trên địa cầu sẽ thấy trăng to hơn mức bình thường.

Khi siêu trăng xuất hiện gần đường chân trời, hiện
tượng ảo giác sẽ khiến nó lớn hơn kích thước thật.


Khoảng cách giữa mặt trăng và trái đất trong siêu trăng hôm 6/5 sẽ là 356.955km - ngắn nhất trong những lần mặt trăng tới cận điểm trong năm 2012. Vì thế đây sẽ là siêu trăng lớn nhất trong năm, Space cho biết.
Nhà khí tượng Joe Rao, một trong những cây bút của trang Space cho biết, do quỹ đạo của mặt trăng có hình dạng gần tròn nên khoảng cách giữa nó với địa cầu tại cận điểm không phải là một con số cố định, mà luôn dao động với tỷ lệ 3%.

Độ sáng của mặt trăng trong siêu trăng hôm 6/5 sẽ lớn hơn khoảng 16% so với mức trung bình. Giới khoa học khẳng định siêu trăng không phải là hiện tượng đáng lo ngại và không thể gây nên động đất hay thủy triều mạnh.

“Tuy nhiên, thủy triều trên địa cầu sẽ dâng rất cao hoặc rất thấp trong mỗi siêu trăng. Khi siêu trăng diễn ra ở cận điểm vào hôm 6/5, lực hút từ mặt trăng sẽ khiến sức mạnh của thủy triều tăng đáng kể”, Rao nói.

Các nhà thiên văn khuyên người dân quan sát siêu trăng ngay sau khi nó mọc hoặc ngay trước khi nó lặn, bởi đó là thời khoảng thời gian nó nằm sát đường chân trời. Khi mặt trăng di chuyển sát đường chân trời, hiện tượng ảo giác sẽ khiến người quan sát cảm thấy nó lớn hơn so với kích thước thật.


Theo khoahoc, VNE

Nga chính thức đưa người lên Mặt Trăng

Cơ quan Vũ trụ Nga (Roscosmos) hôm thứ Sáu (27/4) chính thức tuyên bố sẽ đưa người lên Mặt trăng vào năm 2030.

Theo bản kế hoạch chiến lược không gian của Nga đăng tải trên website của Rososmos, Mát-cơ-va đã lên kế hoạch các hoạt động thăm dò không gian sẽ được thực hiện trong các giai đoạn 2015, 2020, 2030 và sau năm 2030.

Theo đó, Roscosmos vẫn tiếp tục sử dụng một tàu vũ trụ không người lái để khám phá chị Hằng năm 2015 đồng thời gửi tàu vũ trụ có người lái lên Mặt Trăng vào năm 2030.

Nga sẽ đưa tàu vũ trụ có người lái lên Mặt trăng năm 2030 (Ảnh: Ria Novosti)
Năm 2020, Nga cũng sẽ đưa Luna-Glob (Lunar Sphere) và Luna-Resurs, 2 tàu vũ trụ không người lái lên nghiên cứu Mặt trăng. Tuy nhiên, thời gian khởi hành chưa được ấn định vì các chuyên gia đang xem xét lại công nghệ lắp đặt 2 con tàu này. Được biết, Luna-Glob và Luna-Resurs sử dụng công nghệ tương tự với Phobos Grunt, tàu vũ trụ được thiết kế để lấy mẫu đất đá từ một vệ tinh của Sao Hỏa song không thể kích hoạt được động cơ đẩy để thoát khỏi quỹ đạo của Trái đất sau khi được phóng lên. Theo các chuyên gia, công nghệ này không có khả năng bảo vệ con tàu khỏi sự tấn công của bức xạ vũ trụ.

Cuối tháng 1 vừa qua, GĐ Cơ quan Vũ trụ Nga, ông Vladimir Popovkin tiết lộ kế hoạch sẽ thiết lập một cơ sở nghiên cứu có người lái trên Mặt trăng với các đối tác Châu Âu hoặc khởi động một trạm nghiên cứu trên quỹ đạo. “Hiện Nga đang phát triển “hệ thống vận chuyển có người lái đầy triển vọng” để đưa lên Mặt trăng”, ông Vladimir Popovkin nói.


Theo khoahoc (Tham khảo: Ria Novosti)

Phát hiện nhiều cột dung nham lạ trên sao Hỏa

Một sinh viên Mỹ vừa phát hiện những dòng dung nham trông như cuộn dây thừng ở gần xích đạo của sao Hỏa. Đây là lần đầu tiên phát hiện đặc điểm địa chất như thế ở một nơi ngoài trái đất.


Kiểu dòng dung nham núi lửa quanh co này có thể tìm thấy trên Đảo Lớn của Hawaii và đáy Thái Bình Dương. Nhưng đây là lần đầu tiên phát hiện sao Hỏa cũng có đặc điểm tương tự. Đây là phát hiện của Andrew Ryan, sinh viên đã tốt nghiệp ĐH Bang Arizona. Ryan báo cáo khám phá này trên tạp khí Science số ra ngày 27/4.

Nhưng điều ngạc nhiên nhất là cột dung nham trên sao Hỏa rộng 30,5m – rộng hơn bất kỳ cột dung nham nào trên trái đất. Đây là bằng chứng củng cố thêm luận điểm rằng núi lửa trên sao Hỏa vừa hoạt động – về mặt địa chất thì trong khoảng 20 triệu năm.

Ryan đã phân tích khoảng 100 bức ảnh có độ phân giải cao do Tàu thám hiểm sao Hỏa Mars Reconnaissance Orbiter chụp từ năm 2006. Ryan phát hiện 269 cột dung nham rộng từ 5 – 30,5m.

Dòng dung nham hình xoắn ốc trên sao Hỏa.
Nhà khoa học nghiên cứu các hành tinh David Paige ở ĐH California nói rằng phát hiện này cung cấp bằng chứng đáng thuyết phục về các hoạt động núi lửa trên sao Hỏa.

Không có dấu hiệu rõ ràng cho thấy khu vực này ngày nay vẫn còn hoạt động núi lửa. Ryan cho rằng các cuộn dung nham có thể còn có ở những nơi khác trên hành tinh đỏ.

Các nhà khoa học tin rằng những dòng dung nham nung chảy chảy qua các thung lũng trên sao Hỏa tới một vùng lòng chảo rất rộng. Các cột dung nham xoắn ốc được hình thành khi dòng dung nham được làm mát.

Từ hơn một thập kỷ nay, các nhà khoa học luôn tranh luận liệu mê cung những thung lũng gần xích đạo của sao Hỏa có bị tác động bởi các quá trình đóng băng hay núi lửa phun trào hay không.




(Theo tin180.com, Đất Việt)

Thí nghiệm Neutrino chính thức lật đổ thuyết tương đối

Thí nghiệm mà các nhà vật lý của CERN tiến hành nhằm kiểm tra lại kết luận hạt neutrino đạt tốc độ nhanh hơn ánh sáng được công bố hồi tháng 9 vẫn cho kết quả tương tự.

Phòng thí nghiệm dưới mặt đất của CERN

Thông tin nói trên được bà Natalia Polukhina, nhà vật lý người Nga tham gia dự án tiết lộ với hãng Thông tấn Ria Novosti.

Trong đợt thí nghiệm mới, chùm neutrino chuyển động trên một khoảng cách là 730 km nhanh hơn ánh sáng 57 nano-giây. Nói với hãng thông tấn RIA Novosti, bà Natalia Polukhina nhận xét rằng trong đợt thí nghiệm mới, các kết quả cùng lặp lại độ tin cậy đó với sai lệch là 6 chuẩn (nói về phát minh của các nhà vật lý, thu được sai lệch 5 chuẩn đã là đủ).

Trong những thí nghiệm trước, các hạt hạ nguyên tử (subatomic), thường gọi là hạt sơ cấp (cụ thể ở đây là neutrino) đã xuyên qua lòng đất từ máy gia tốc SPS đặt tại CERN, Thuỵ Sĩ đến Phòng thí nghiệm Gran-Sasso, Italia nhanh hơn ánh sáng 60 nano-giây. Kết quả bất ngờ này của các nhà khoa học châu Âu thực tế đã được các hãng thông tấn loan báo trên toàn thế giới. Ngay lập tức đã nổi lên dư luận phủ nhận Thuyết tương đối của Einstein. Và không lấy gì làm ngạc nhiên, chính sự phát hiện những hạt “siêu ánh sáng” này sẽ đe doạ lật đổ những cơ sở của vật lý học hiện đại.

Hiện nay, sau khi các nhà vật lý lặp lại thành công kết quả đầy ấn tượng đó, họ có ý định xuất bản bản tổng kết các việc làm của mình và đưa ra trước công luận.

Theo những lý thuyết hiện đại, không một vật thể nào ở quy mô nguyên tử lại có thể chuyển động trong vũ trụ nhanh hơn tốc độ của ánh sáng, vì điều đó mâu thuẫn với thuyết tương đối của nhà vật lý vĩ đại Albert Einstein. Người ta đã thực hiện hàng nghìn thí nghiệm kiểm tra để xác định giá trị chính xác tốc độ của ánh sáng, song chưa lần nào gặp được một hạt lại vượt được hằng số vật lý cơ bản này.

Nói tóm lại, hiện tượng một hạt sơ cấp hay hạ nguyên tử lại chuyển động nhanh hơn tốc độ ánh sáng thì trong lý thuyết là điều không thể, còn trong thực tế, cho tới nay, chưa bao giờ phát hiện ra.



(Theo tin180.com, vietnamnet)

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

Phát hiện hành tinh giống trái đất

Một nhóm nhà thiên văn quốc tế vừa xác nhận sự tồn tại của một hành tinh ngoài hệ mặt trời của chúng ta có thể đáp ứng những điều kiện hoàn hảo cho sự sống tồn tại.

Việc phát hiện ra hành tinh ở khu vực có thể có sự sống làm tăng thêm hy vọng các nhà thiên văn sẽ sớm trả lời được câu hỏi liệu con người có cô đơn trong vũ trụ hay không.

Guillem Anglada-Escudé ở ĐH Göttingen (Đức) là một trong các nhà thiên văn học đã xác nhận sự tồn tại của hành tinh mới. Hành tinh được đặt tên là Gliese 667Cc đang quay quanh một ngôi sao lùn màu đỏ, cách trái đất 22 năm ánh sáng. Những ngôi sao lùn màu đỏ rất phổ biến trên khu vực lân cận của mặt trời. Thông thường các sao lùn màu đỏ đi kèm với thiên thể khí khổng lồ mà cấu tạo ban đầu không phải là đá.

Anglada-Escudé và các đồng nghiệp đã phân tích lại dữ liệu từ Đài quan sát phía nam châu Âu, và thấy rằng Gliese 667 Cc là hành tinh lớn hơn trái đất khoảng 4,5 lần. Các nhà thiên văn học giờ đây tin rằng số lượng những hành tinh có thể sinh sống trong vũ trụ nhiều hơn trước đây họ tưởng.

Hành tinh Gliese 667Cc


Các nhà khoa học tính toán rằng Gliese 667Cc nhận được ánh sáng từ ngôi sao lùn màu đỏ ít hơn 10% so với ánh sáng từ mặt trời chiếu xuống trái đất của chúng ta. Tuy nhiên, hầu hết ánh sáng đều ở vùng hồng ngoại. Do đó, hành tinh này nhận được nguồn năng lượng tương đương trái đất, nghĩa là nước trên đó có thể ở dạng lỏng và nhiệt độ bề mặt được cho là tương đương với nhiệt độ trên trái đất.

Steven Vogt, nhà thiên văn học ở ĐH California, cũng tham gia vào quá trình phát hiện ra Gliese 667Cc, nói rằng điều quan trọng nhất trong tìm kiếm hành tinh ngoài hệ mặt trời là tìm ra hành tinh quay quanh một ngôi sao với khoảng cách hợp lý, không quá gần để nước bị bốc hơi hết và không quá xa để nhiệt độ đóng băng. Gliese 667Cc đáp ứng được các tiêu chuẩn đó.

Cách đây khoảng 20 năm, các nhà khoa học vẫn tranh cãi về sự tồn tại của các hành tinh ngoài hệ mặt trời của chúng ta. Nhưng quá trình tìm kiếm những hành tinh này đã đạt được bước tiến lớn vào năm 1995, khi Michel Mayor và Didier Queloz xuất bản khám phá về hành tinh đầu tiên ngoài hệ mặt trời quay quanh một ngôi sao giống mặt trời, được đặt tên là 51 Pegasi b. Khám phá này trở thành bước ngoặt trong ngành nghiên cứu thiên văn học. Kể từ đó, các nhà thiên văn học đã xác nhận sự tồn tại của hơn 760 hành tinh ngoài hệ mặt trời của chúng ta, nhưng chỉ 4 trong số những hành tinh đó có thể có sự sống.

Một trong những công cụ giúp các nhà thiên văn học săn tìm hành tinh ngoài hệ mặt trời hiệu quả nhất là kính viễn vọng HARPS. Các nhà khoa học sử dụng kính viễn vọng này để phân tích các chuyển động của ngôi sao gây ra bởi lực hấp dẫn giữa ngôi sao và hành tinh, từ đó xác định vĩ trí và kích thước của một hành tinh một cách gián tiếp. Hiện nay, họ có thể phát hiện những hành tinh lớn hơn trái đất 3-5 lần. Trong tương lai, sự nhạy bén của kính viễn vọng HARPS sẽ tăng lên, giúp các nhà thiên văn học tìm thấy những hành tinh nhỏ hơn hai lần kích thước của trái đất.



  Theo Đất Việt

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

'Đĩa bay' khổng lồ trong vũ trụ

Một thiên hà xoắn được mệnh danh là "thiên hà UFO" vì nó có hình dạng giống đĩa bay trong những tiểu thuyết giả tưởng về sinh vật ngoài hành tinh.

Những dải bụi màu nâu không thể che lấp lõi màu vàng của NGC 2683. Ảnh: NASA.

NGC 2683, tên của thiên hà, còn được các nhà thiên văn gọi là "thiên hà UFO". Trong bức ảnh trên, góc nhìn từ rìa của NGC 2683 giúp các nhà thiên văn thấy rõ sự tương phản của những dải bụi màu nâu và lõi màu vàng của thiên hà. Bức ảnh cũng cho thấy những vùng "sản xuất sao" trong NGC 2683 và những ngôi sao màu xanh dương nằm rải rác khắp nơi, Discovery cho biết.

Với bức ảnh này, người xem có thể thấy rõ hình dạng giống đĩa bay của thiên hà NGC 2683. Ảnh: skyfoto.com

Lõi của "thiên hà UFO" có màu vàng vì đó là nơi tập trung của những ngôi sao già. NGC 2683 cách trái đất khoảng 16 triệu năm ánh sáng. Nó liên tục di chuyển ra phía xa trái đất với tốc độ 410 km/giây. Nhà thiên văn Frederick William Herschel phát hiện "thiên hà UFO" từ năm 1788.

  

Theo vnexpress

Ảnh đẹp vũ trụ (kỳ 6)

Khí phát sáng cùng thiên hà tạo thành hình giống con chim là một trong những ảnh thiên văn ấn tượng

Ảnh: ESA.

Hình minh họa những đám bụi khí phát sáng sau khi thoát ra từ một thiên hà trông giống như một con chim khổng lồ trong vũ trụ. Tốc độ di chuyển của những đám bụi khí có thể lên tới 1.000 km mỗi giây.



Ảnh: NASA

Trầm tích màu nâu hoàn lẫn vào làn nước trong xanh của hồ Akyakum thuộc cao nguyên Tây Tạng, Trung Quốc. Một phi hành gia chụp ảnh này từ Trạm Không gian quốc tế.

Ảnh: NASA

Tàu vũ trụ Solar Dynamics Observatory của Mỹ phóng to cảnh tượng plasma phun ra từ một vùng trên mặt trời bằng camera hồng ngoại.

Ảnh: NASA.

 Vô số màu sắc xuất hiện trong thiên hà NGC 4214 trong bức ảnh ghép từ dữ liệu của kính thiên văn không gian Hubble. NCG 4214 cách trái đất khoảng 10 triệu năm ánh sáng.

Ảnh: ESA.

Những đường nứt sâu trên bề mặt sao Hỏa trong một bức ảnh do tàu vũ trụ Mars Express chụp. 

Ảnh: NASA.

 Vệ tinh Landsat-7 của Mỹ chụp được cảnh tượng khói bốc lên từ một đám cháy trong đầm lầy Okefenokee ở bang Georgia, Mỹ hôm 8/5. Sau khi sét giáng xuống đầm lầy, lửa bốc lên và lây lan trên một khu vực có diện tích hơn 25 nghìn hecta.  

 

  Theo vnexpress

Phát hiện chùm thiên hà xa nhất từng được biết đến

AFP ngày 26/4 cho hay các nhà thiên văn học Nhật Bản vừa phát hiện ra trùm thiên hà mà họ khẳng định xa nhất từng được biết đến, cách Trái Đất 12,72 tỷ năm ánh sáng.

Nhờ sử dụng một kính viễn vọng mạnh đặt tại Hawaii, nhóm trên đã có thể quan sát ngược dòng thời gian về thời điểm chỉ cách vụ nổ tạo sinh vũ trụ Big Bang 1 tỷ năm.

Trong một thông cáo báo chỉ, nhóm nghiên cứu trên nêu rõ: “Biện pháp này đã cho chúng ta thấy một chùm thiên hà đã tồn tại trong những giai đoạn đầu của vũ trụ vào thời điểm vũ trụ được hình thành chưa đầy 1 tỷ năm trong lịch sử 13,7 tỷ năm của mình.”

Ảnh minh họa
 Phát hiện trên được thực hiện bởi các nhà nghiên cứu thuộc Đại học nghiên cứu nâng cao và Đài quan sát thiên văn học quốc gia Nhật Bản sử dụng kính viễn vọng Subaru ở Hawaii. Các nhà khoa học kỳ vọng phát hiện này sẽ giúp mang lại sự hiểu biết về cấu trúc vũ trụ và quá trình phát triển của các thiên hà.

Nghiên cứu trên sẽ được đăng tải trên tạp chí Vật lý học thiên thể của Mỹ.

Nhóm trên cho biết thêm các nhà nghiên cứu sử dụng kính viễn vọng không gian Hubble của NASA trước đây từng tuyên bố phát hiện một chùm thiên hà cách Trái Đất tới 13,1 tỷ năm ánh sáng, nhưng kết quả đó chưa được xác nhận./.




Theo Vietnam+

Ảnh đẹp vũ trụ (kỳ 5)

Nếu bạn mê thiên văn học và yêu thích những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm thì đây là những bức ảnh không thể thiếu trong bộ sưu tập của bạn. Những bức ảnh vụ trụ đẹp nhất này được chọn ra trong vô số bức ảnh ngân hà do các nhà khoa học, thợ chụp ảnh và nhà nghiên cứu trên khắp thế giới, bằng những chiếc kính viễn vọng tinh vi ở rất nhiều không gian và thời gian khác nhau.  Vì vậy giá trị công sức của các bức ảnh, và sự độc đáo của chi tiết ảnh là thứ chúng ta nên trân trọng. 

Hiện tượng vũ trụ "nhái" tranh

Bức ảnh này dường như "nhái" lại bức họa của Vincent van Gogh có tên gọi "Đêm đầy sao," với những quầng sáng đang nở ra xung quanh một ngôi sao ở khoảng cách xa, có tên gọi V838. Bức ảnh này chụp từ Kính thiên văn Hubble bằng thiết bị quang học hiện đại vào ngày 8/2/2004.

 
Phía sau hành tinh Mimas tạt ngang qua Saturn (Sao Thổ)
Đây là bức ảnh tráng lệ có được nhờ sự tương tác của ánh sáng và lực hấp dẫn. Vệ tinh lẻ loi Mimas quay quanh Saturn (sao Thổ) đang tiến lại gần một phông nền sọc xanh dương lạnh lẽo của bán cầu bắc Thổ tinh. Những mảng tối nhẹ nhàng xen giữa những dải vòng vắt qua hành tinh duyên dáng, nhạt dần vào bóng tối của phía bóng đêm Thổ tinh. Tuyệt diệu.


Tinh vân Tarantula (nebula)
Kính thiên văn vũ trụ Spitzer của NASA, trước đây gọi là Thiết bị viễn vọng hồng ngoại không gian, đã chớp được những chi tiết kỳ thú từ hình ảnh của những sợi tơ nhện (spidery filaments) và những ngôi sao mới sinh ra thuộc tinh vân Tarantula, một vùng vũ trụ chứa đầy các ngôi sao mới sinh, còn có tên gọi là 30 Doradus. Đám mây bụi và khí phát sáng này nằm giữa Đám mây lớn Ma-gien-lăng, dải ngân hà gần nhất dải ngân hàng mà trái đất chúng ta đang nằm trong đó Milky Way, và có thể nhìn thấy từ Bán cầu Nam. Cái hình vạc giữa các chòm sao cho chúng ta nhìn thấy khoảnh khắc của các quá trình vật lý và hóa học phức hợp đang chế ngự sự sinh ra và chết đi của các ngôi sao.

 
Hubble nhìn vào bên trong Bong bóng
Kính thiên văn vũ trụ Hubble chụp được bức hình thú vị bên trong một bong bóng vũ trụ trong suốt và đang nở ra. Bong bóng trong suốt này được coi như một tinh vân, và đặt tên là N44F. Cảnh đẹp này diễn ra cách chúng ta 160.000 năm ánh sáng, nằm trong dải ngân hà lớn Ma-gien-lăng.



Sao chổi Hoang dại
Máy ảnh hoa tiêu chụp được một bức ảnh trong giai đoạn áp sát của đám mây bụi vũ trụ ngày 2/1/2004 khi sao chổi Wild 2 tạt ngang. Một vài vùng bị dồn ép có thể quan sát rõ. Sao chổi Wild 2 có đường kính khoảng 5 km (3.1 dặm).



Cơn bão hoàn hảo
Bức ảnh do Hubble chụp một vùng nhỏ thuộc Messier 17 (M17), cái nôi đỡ ngôi sao. M17 còn gọi là tinh vân Omega hay Thiên Nga, nằm cách chòm sao Sagittarius 5.500 năm ánh sáng. Hình dạng sóng của khí vũ trụ được tạc nên và phát sáng bởi những dòng bức xạ cực tím phát ra từ các ngôi sao cực nặng và trẻ (nằm bên ngoài bức ảnh ở phía cao tay trái).

 
Ngọc vũ trụ
Khoảnh khắc thoáng qua của thiên đường sau chuyến bay thành công tháng 12/1999, khi đó Kính thiên văn Hubble chớp được cảnh tượng kỳ diệu của Tinh vân Eskimo, một tinh vân các ngôi sao là phần còn lại đang phát sáng của một ngôi sao giống như Mặt Trời, nhưng đang tắt dần.



Trái đất lên đèn khắp nơi
Tàu vũ trụ Polar của NASA trông rõ ánh sáng bao quanh trái đất giữa đem ngày 27/7/2004.



Bốn cây xương rồng và một sao chổi
Dennis Young chụp ảnh Sao chổi Hale-Bopp tại Arizona. Đất trời quện lại như một chỉnh thể thiên nhiên.



Vụ bùng phát núi lửa trên hành tinh Io
Tàu Voyager 1 chớp được hình ảnh của Io vào ngày 4/3/1979, lúc 5:30 khoảng 11 giờ đồng hồ trước khi áp sát mặt trăng Jupiter. Khoảng cách tới Io là 490.000 km (304.000 dặm). Một vụ bùng nổ núi lửa khủng khiếp có thể rọi bóng lên nền không gian tối bao quanh quầng Io.






Theo saga

Ảnh đẹp vũ trụ (kỳ 4)

Mưa sao băng Orionid, phiên bản thu nhỏ của dài ngân hà, dấu vết xói mòn trên sao Hỏa,... là những hình ảnh vũ trụ đẹp nhất



Hình ảnh dựng trên máy tính dựa trên dữ liệu gửi từ vệnh tinh Swift của Cơ quan vũ trụ Mỹ (NASA) cho thấy một ngôi sao nơtron đi xuyên qua thân của sao chổi. Vụ va chạm này có thể gây ra vụ nổ tia gamma.







Cơ quan vũ trụ châu Âu và Trung tâm vũ trụ Đức DLR đã phỏng thử nghiệm tên Texus ở miền bắc Thụy Điển, để kiểm ra hoạt động của nhiên liệu hyđrô và ôxy lỏng siêu lạnh trong điều kiện lực hấp dẫn thấp.



Những hình ảnh mới đây được gửi về từ kính viễn vọng vũ trụ Spitzer của NASA cho thấy cấu trúc hình xoắn ốc của thiên hà M83. Các nhà thiên văn học cho rằng thiên hà là phiên bản thu nhỏ ngân hà của chúng ta.



Hình ảnh chụp bởi tàu thăm dò sao hỏa Reconnaissance của NASA cho thấy sự xói mòn xảy ở khu vực Electris trên hành tinh đỏ. Phát hiện này giúp các nhà khoa học hiểu rõ hơn về quá trình thay đổi địa chất trên sao Hỏa.



Mưa sao băng Orionid trên đỉnh núi Alamut Castle (Iran). Bức ảnh này được ghi lại từ tháng 10/2011, nhưng mới được đăng tải trên tạp chí National Geographic trong tuần vừa qua. Mưa sao băng Orionid xảy ra khi các mảnh vật chất nhỏ của sao chổi Halley đâm vào bầu khí quyền Trái đất.



Những vùng sao đang hình thành đỏ rực trong chòm sao Cygnus. Các nhà khoa học cho rằng vật chất thô của chòm sao cách Trái đất 4.500 năm ánh sáng này có thể đủ để hình thành 2 triệu ngôi sao giống Mặt trời của chúng ta.



Bão bụi bao phủ trên bầu trời Mexico và bán đảo Baja. Hình ảnh được chụp từ vệ tinh Aqua của NASA.


Theo Theo National Geographic

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012

Điểm mặt thiên thạch “khủng” đáp xuống Trái đất


Giống như những kẻ tị nạn trên đường chạy trốn khỏi các hệ mặt trời xa xôi, các thiên thạch lao xuyên qua bầu khí quyển Trái đất và rơi xuống hành tinh của chúng ta.

Thường thì những quả cầu lửa gồm kim loại và đất đá này sẽ bốc cháy ngùn ngụt và rất nhiều trong số chúng sẽ không “sống sót” qua cuộc va chạm với bề mặt Trái đất. Số ít thiên thạch trụ lại được sẽ bắt đầu cuộc sống định cư ở miền đất mới, chống chịu với sự bào mòn của thời gian và khí hậu qua hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm.

Hãy cùng điểm mặt 7 thiên thạch đơn lẻ được đánh giá là to lớn nhất từng đáp xuống Trái đất theo thứ tự tăng dần:

Thiên thạch Willamette (Mỹ), nặng: 15,5 tấn:



Với diện tích 7,8 mét vuông và nặng 15,5 tấn, Willamette là thiên thạch lớn nhất từng được tìm thấy ở Mỹ. Các phân tích cho thấy, thiên thạch này gồm 91% là sắt và 7,62% là niken. Hiện không còn bất kỳ dấu vết va chạm nào của nó với mặt đất ở nơi hạ cánh ban đầu thuộc bang Oregon.
Mặc dù rất được các thổ dân Mỹ tôn sùng (và tin rằng nó cần phải được trả về chỗ ban đầu), nhưng công khám phá ra thiên thạch Willamette thời hiện đại được tính cho một di dân có tên Ellis Hughes vào năm 1902. Phát hiện tảng đá quý, Hughes đã dành 3 tháng cật lực di chuyển thiên thạch ra khỏi mảnh đất thuộc sở hữu của Công ty sắt và thép Oregon nhằm tuyên bố nó là của mình. Tuy nhiên, Hughes bị bắt quả tang. Tảng thiên thạch về sau được bán với giá 26.000 USD và được đưa về trưng bày tại Bảo tàng Lịch sử tự nhiên Mỹ.

Thiên thạch Mbosi (Tanzania), nặng 16 tấn:


Được chính thức phát hiện năm 1930 (mặc dù thời điểm đó nó được cư dân bản địa coi là tảng đá thần thánh), Mbosi là thiên thạch khổng lồ ở Tanzania. Nó thực chất là một tảng kim loại không gian ước tính nặng tới 16 tấn. Cũng như trường hợp của nhiều thiên thạch khác, nơi tọa lạc của Mbosi không có vết lõm của va chạm. Điều đó có thể được lý giải là, thiên thạch đã lăn đi sau khi đáp xuống bề mặt Trái đất hoặc đơn giản nó đã có mặt ở đây từ hàng ngàn năm.
Quay trở lại năm 1930, Mbosi nằm nửa nổi nửa chìm dưới mặt đất. Hiện tại, đất xung quanh thiên thạch đã bị đào bới và một chân đế được xây dựng phía dưới nó, mặc dù vị trí ban đầu vẫn được giữ nguyên.

Thiên thạch Agpalilik (Greenland), nặng 20 tấn



Được Vagn F. Buchwald phát hiện năm 1963, Agpalilik là tảng lớn thứ 4 tách ra từ thiên thạch Cape York ở Greenland. Tảng thiên thạch có trọng lượng không hề khiêm tốn này (ước tính khoảng 20 tấn) đang được trưng bày ở Bảo tàng Địa chất tại Copenhagen, Đan Mạch.

Thiên thạch Cape York - “mẹ đẻ” của Agpalilik - đã đâm vào Trái đất cách đây gần 10.000 năm và là một trong những thiên thạch sắt lớn nhất từng đáp xuống hành tinh chúng ta. Qua nhiều thế kỷ, người Inuit bản xứ - một trong những tộc người cổ xưa nhất thế giới đã tận dụng các tảng thiên thạch tách ra từ Cape York như nguồn cung cấp kim loại dồi dào để chế tạo công cụ và vũ khí. Câu chuyện về sự tồn tại của mỏ sắt kỳ lạ mãi tới năm 1818 mới lọt tới tai của các nhà khoa học. Từ năm 1818 tới năm 1883 đã có tới 5 cuộc thám hiểm nhằm tìm ra mỏ sắt dồi dào đó nhưng đều thất bại.

Thiên thạch Bacubirito (Mexico), nặng 22 tấn

 
Bacubirito chắc chắn là thiên thạch “khủng” nhất Mexico và là một trong những thiên thể lớn nhất sống sót qua một cuộc va chạm với Trái đất. Với trọng lượng ước tính 22 tấn, tảng sắt cong vẹo dài 4 mét này hiện đang được trưng bày tại Centro de Ciencias de Sinaloa ở Culiacan.
Bacubirito do nhà địa chất học người Mỹ Gilbert Ellis Bailey phát hiện năm 1892 trong một chuyến công cán Trung và Nam Mỹ theo đài thọ của tạp chí Interocean. Ông Bailey đã khai quật tảng thiên thạch khổng lồ với sự trợ giúp của cư dân địa phương. Giống như các thiên thạch khác, Bacubirito được đặt tên theo địa danh của nơi người ta tìm thấy nó.

Tảng Thiên thạch Ahnighito (Greenland), nặng 31 tấn


Ahnighito - tảng lớn nhất tách ra từ thiên thạch “mẹ” Cape York nặng tới 31 tấn và là tảng thiên thạch nặng nhất mà con người từng dịch chuyển. Những lời đồn đại về mỏ sắt Greenland đã tới tai các nhà khoa học từ năm 1818, nhưng mãi tới năm 1894, nhà thám hiểm người Mỹ Robert E Peary cuối cùng mới tìm thấy vị trí chính xác của nó, với sự hỗ của một hướng dẫn viên vô danh người địa phương.
Phải mất tới 3 năm, ông Peary mới tìm được cách di chuyển các tảng thiên thạch lên thuyền, không kể đến việc xây dựng tuyến đường sắt duy nhất ở Greenland và sự giúp đỡ quý báu của người Inuit. Tuy nhiên, nhà thám hiểm láu cá rốt cuộc đã xoay sở bán các tảng thiên thạch cho Bảo tàng Lịch sử tự nhiên Mỹ lấy 40.000 USD. Để phù hợp với việc trưng bày, bảo tàng đã cho xây dựng một chân đế để nâng đỡ tảng thiên thạch “khủng” có diện tích tới 12,1m2.
 
Thiên thạch El Chaco (Argentina), nặng 37 tấn



El Chaco là mảnh lớn nhất của thiên thạch “mẹ” đã bị vỡ nát để hình thành nên cánh đồng thiên thạch rộng tới 60km2 ở Argentina. Đây là tảng thiên thạch đơn lẻ nặng thứ hai từng được tìm thấy trên Trái đất.
El Chaco được chính thức phát hiện năm 1969 ở độ sâu 5 mét nhờ một máy dò kim loại, mặc dù đã có thông tin về hố bao quanh nó từ năm 1576 và thổ dân địa phương cũng rất tường tận về nơi này. Thêm một tình tiết giật gân nữa là, năm 1990, một cảnh sát Argentina đã đạp tan âm mưu đánh cắp El Chaco của một kẻ săn thiên thạch có tên gọi Robert Haag.

Thiên thạch Hoba (Namibia), nặng: 60 tấn



Đứng đầu danh sách các thiên thạch “khủng” đáp xuống Trái đất là Hoba ở Namibia. Dù chỉ chiếm diện tích hơn 6,5m2 nhưng tảng thiên thạch này nặng tới 60 tấn. Nó được cho là đã bị bầu khí quyển Trái đất làm giảm tốc độ bay nhưng tốc độ đó vẫn đủ lớn để thiên thạch còn nguyên vẹn và gần như bị chôn vùi khi rơi xuống bề mặt Trái đất. Các chuyên gia còn nhận định rằng, hình dáng dẹt bất thường còn giúp thiên thạch lăn đi xa.
Được cho là đáp xuống Trái đất gần 80.000 năm trước đây, thiên thạch Hoba gồm khoảng 84% sắt và 16% niken. Nó hiện vẫn được coi là tảng sắt tự nhiên lớn nhất ở bề mặt Trái đất.
Do kích thước “khủng”, thiên thạch Hoba chưa từng bị dịch chuyển khỏi bến đáp ban đầu kể từ khi được một nông dân phát hiện trong lúc cày ruộng năm 1920. Hiện nay, mỗi năm, Hoba thu hút tới hàng ngàn lượt du khách tới chiêm ngưỡng nó.



Theo khoahoc

Tìm thấy mẫu thiên thạch rơi ở Mỹ

Ngày 26/4, các nhà khoa học Mỹ tuyên bố, các mảnh thiên thạch nhỏ tìm thấy ở phía bắc bang California của nước này là một phần của quả cầu lửa khổng lồ nổ tung cuối tuần qua với sức nổ tương đương 1/3 quả bom nguyên tử thả xuống Hiroshima năm 1945.

Một mẩu thiên thạch được tìm thấy ở California.
 Mỗi mảnh vỡ thiên thạch nặng khoảng 10g, GS John Wasson (Viện Địa vật lý và vật lý thiên thể Mỹ) cho biết.

Các chuyên gia nói ngôi sao băng rừng rực cháy (hình thành ở giai đoạn đầu của hệ mặt trời 4-5 tỷ năm trước) có cỡ bằng chiếc xe tải nhỏ khi rơi xuống khí quyển Trái đất, gây tiếng nổ lớn sáng sớm Chủ nhật vừa qua.

Ngôi sao băng nặng khoảng 70.000 tấn. Khi phân rã, nó phát sinh năng lượng tương đương vụ nổ 5 kiloton, do bay tốc độ cao trong khí quyển (22.000 - 44.000 dặm/giờ). Quả bom nguyên tử thả xuống Hiroshima là loại 15 kiloton.

Những thiên thạch rơi như vậy có thể xảy ra mỗi năm một lần trên phạm vi thế giới, theo các nhà khoa học Mỹ. Tuy nhiên, phần lớn trường hợp xảy ra trên đại dương và khu vực không có người ở.


Theo Khoahoc
 

Lỗ đen: Một thế giới bí ẩn


Trái Đất, nơi chúng ta đang sống là quê hương tuyệt vời, là cội nguồn, là niềm hạnh phúc, tự hào và chúng ta chắc chắn một điều Trái Đất đã từng tồn tại như thế, đã từng có những ngày tháng yên bình. 

Yên bình và hạnh phúc, theo cảm nhận của những sinh vật có trí thông minh như loài người chúng ta, mặc dù luôn luôn tồn tại sự đối đầu giữa thiện và ác, giữa ánh sáng và bóng tối. Nó thật sự có ý nghĩa đối với những người đã từng trải nghiệm, đã từng thấu hiểu hết tất cả họ biết họ cần gì trong thế giới này. Đó có thể là niềm hạnh phúc bên mái ấm gia đình hay họ có được một tình yêu chân thành và nhiều điều khác nữa. Vậy bạn sống trên hành tinh xanh này là để làm gì?

Một vài cảm nhận của một người Việt Nam như tôi đối với một vài điều mà loài người hiện tại còn chưa làm rõ hoặc chỉ mới giải thích rõ một phần nhỏ trong tổng thể.

* Lỗ đen: Gồm hai dạng
- Dạng thứ nhất: Theo các lý thuyết và bằng chứng mới đây thì chúng ta gọi nó là lỗ đen bức xạ. Nói nôm na có nghĩa là nó sẽ biến đổi trạng thái vật chất ra vùng xung quanh trong một vùng không gian xác định.
- Dạng thứ hai: Nó có thể là lỗ đen không bức xạ. Dạng đã từng bị nhiều nhà khoa học bác bỏ. Lỗ đen không bức xạ dịch chuyển vật chất sang vùng không gian khác của vũ trụ với lực hấp dẫn cực lớn. Nó có thể làm gì thì các bạn có thể hình dung ra qua các bài học vật lý phổ thông tương tự như lỗ đen bức xạ.


* Chuyển trạng thái vật chất: 
- Chuyển trạng thái vật chất ở dạng này sang trạng thái vật chất ở dạng khác. Điều này chắc hẳn ai cũng biết, nó hiện diện hằng ngày trong mọi sự vận động chung quanh chúng ta. 
- Chuyển trạng thái vật chất sang trạng thái phản vật chất hay phi vật chất. Hoặc ngược lại.


* Điểm mấu chốt của vấn đề: 
“Vật chất và phản vật chất” đó chính là “Năng lượng” gồm cả năng lượng (của thế giới vật chất) và năng lượng tối (năng lượng của thế giới phản vật chất). Năng lượng tối có thể chuyển thành năng lượng và ngược lại. Vậy năng lượng tối chính là gì? Đó là một dạng năng lượng chưa được xác định rõ ở thời điểm hiện tại.
Chỉ khi nào loài người hiểu được mối liên hệ giữa năng lượng và năng lượng tối thì khi ấy loài người sẽ hiểu được câu hỏi lớn nhất: “Lượng “Năng lượng” cực lớn từ điểm kỳ dị mà lý thuyết Big Bang đưa ra từ đâu mà có?” (Nếu như giả thuyết đó đúng).


Bao gồm các câu hỏi khác như:
- Vũ trụ sẽ kết thúc như thế nào? Hay nó sẽ tái sinh luân hồi?
- Liệu trí thông minh sinh học và trí thông minh nhân tạo có tìm được lời giải cho câu hỏi lớn nhất như tôi đã nêu ở phần trên?
Và mục đích của toàn bộ bài viết, tôi muốn các bạn biết một điều rằng:

Nếu có ai trả lời: Vũ trụ này tự nó hình thành, tự nó vận động suy ra rằng đó chính là vô cực hay còn được gọi là hư vô hoặc hư không. Hư vô hoặc hư không được suy luận ra từ nhiều cấp bật và trạng thái ý nghĩa khác nhau. Trong Phật pháp hay trong bất cứ tôn giáo nào nó có nghĩa là tĩnh tại và từ tĩnh tại sẽ đi đến Giác ngộ. Giác ngộ là chính là cái đích cuối cùng của tất cả.

Mặc dù điều đó đúng nhưng có một thiếu sót. Cho dù người đó có giác ngộ thì họ vẫn mắc phải một sai lầm rất lớn, họ nghĩ họ đã thông suốt tất cả nhưng không phải vậy họ đã vô tình bỏ qua hoặc chịu thua trong cuộc tìm kiếm câu trả lời. Câu trả lời mà họ tưởng như đã trả lời được nhưng thực chất họ không thể dựa vào đâu để trả lời câu hỏi ấy. Và dĩ nhiên họ đã chịu thua không trả lời câu hỏi ấy nữa (câu hỏi ở đây có thể thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau của đời sống xã hội không chỉ riêng câu hỏi: “Lượng “Năng lượng” cực lớn từ điểm kỳ dị mà lý thuyết Big Bang đưa ra từ đâu mà có"? (Nếu như giả thuyết đó đúng).

Mọi suy luận đều mang tính khập khiễng, nó có thể không đúng với suy nghĩ của nhiều người nhưng các bạn có thể đóng góp ý kiến để làm giàu thêm vốn kiến thức của người Việt Nam chúng ta. Xin chân thành cảm ơn!






Theo khoahoc



Ảnh đẹp vũ trụ (kỳ 3)

Tạp chí National Geographic vừa công bố 10 bức ảnh vũ trụ đẹp nhất năm 2010, theo bình chọn của độc giả

Nhật thực một phần ở Bangkok (Thái Lan)
Hình ảnh một chiếc máy bay trên bầu trời Bangkok khi Mặt trăng đang dần che khuất Mặt trời vào tháng 2/2010. Đây là đầu đầu tiên có thể quan sát hiện tượng nhật thực từ thủ đô của Thái Lan trong 10 năm qua.

Hình ảnh kỳ ảo của tinh vân Carina Nebula
 Nhân dịp kỷ niệm tròn 20 năm hoạt động của kính thiên văn vũ trụ Hubble vào ngày 23/4/2010, các nhà khoa học của Cơ quan vũ trụ Mỹ (NASA) đã giới thiệu bức ảnh chụp một phần nhỏ của một trong những phần rộng lớn có thể quan sát được của tinh vân Carina Nebula trong dải Ngân hà do kính thiên văn Hubble chụp được. Đây là hình ảnh nhiều màu sắc về phần đỉnh của một cột, được tạo thành từ khí hyđrô và bụi có chiều cao tới 3 năm ánh sáng, bốc cao từ tinh vân này, đang bị hút vào vùng ánh sáng chói lọi của những ngôi sao cạnh đó.

Sao Hỏa tỏa sáng cùng cầu vồng

Hình ảnh sao Hỏa lấp lánh trong đêm cùng với cầu vồng trên bầu trời quanh vùng núi lửa Halaekala ở Hawaii (Mỹ) vào tháng 1/2010. Hiện tượng cầu vồng xuất hiện trong đêm này xảy ra khi ánh Trăng xuyên qua màn sương trên đỉnh núi lửa Halaekala.

Cận cảnh điểm đen trên Mặt trời
Hình ảnh tuyệt mỹ này do Đài quan sát Mặt trời Big Bear (BBS) đặt tại California chụp được vào cuối tháng 8 vừa qua, cho chúng ta cảm giác như đang nhìn một bông hoa hay một con mắt bí ẩn. Thực tế, đây là hình ảnh chi tiết nhất về điểm đen Mặt trời từng được biết đến. Và với đường kính lên đến 12.875 km, điểm đen này còn lớn hơn cả Trái đất mà chúng ta đang sinh sống.

Tàu thăm dò Hayabusa trở về Trái đất
Tàu thăm dò Hayabusa của Nhật Bản đã trở về Trái đất vào ngày 13/7/2010. Khi tàu thăm dò này bay vào bầu khi khí quyển của Trái đất, nó đã tạo ra những những vệt sáng rực trên bầu trời giống như sao chổi. Mới đây, các nhà khoa học Nhật Bản đã phát hiện tàu Hayabusa đã mang về những mẫu bụi cát đầu tiên từ tiểu hành tinh Itokawa – cách Trái đất khoảng 300 triệu km.

Hồ “ma” Lake Eyre (Australia)
Đây là hình ảnh Lake Eyre, ở miền nam Australia, được chụp từ vệ tinh vào tháng 11/2010. Đặc điểm của hồ ‘”ma” này là chỉ có nước trong một thời gian ngắn trong năm khi các cơn mưa theo mùa đổ xuống dồi dào. Tuy nhiên, một thời gian ngắn sau đó, nó lại nhanh chóng trở thành một cái hồ cạn khổng lồ vì hầu như thời tiết trong năm rất khô hạn. Trung tâm Khảo sát Địa chất Hoa Kỳ (USGS) cho biết hồ nước này mới chỉ được lấp đầy ba lần trong suốt 150 năm qua.

Cận cảnh tiểu hành tinh 21 Lutetia
Phi thuyển Rosetta của Cơ quan Vũ trụ châu Âu đã thu được những hình ảnh đầu tiên về tiểu hành tinh 21 Lutetia sau khi tiến sát thiên thạch này vào tháng 7 vừa qua. Rosetta bay trong cự li cách Lutetia 3.162 km để truyền về những hình ảnh của tiểu hành tinh đã được phát hiện cách đây 150 năm. Tiểu hành tinh Lutetia có đường kính khoảng 130 km, nằm giữa sao Hỏa và sao Mộc và cách Trái đất khoảng 440 triệu km.

Cực quang nhìn từ Trạm ISS
 Đây là hình ảnh cực quang ở nam Ấn Độ Dương được chụp từ Trạm không gian quốc tế (ISS) vào tháng 5/2010. Trong thiên văn học, cực quang là một hiện tượng quang học được đặc trưng bởi sự thể hiện đầy màu sắc của ánh sáng trên bầu trời về đêm, được sinh ra do sự tương tác của các hạt mang điện tích từ gió Mặt trời với tầng khí quyển bên trên Trái đất.

Thảm họa dầu tràn ở Vịnh Mexico
Hình ảnh chụp từ vệ tinh vào tháng 4/2010 cho thấy những vệt dầu loang sau khi hàng nghìn lít dầu thô rò rỉ mỗi ngày từ giàn khoan dầu Deepwater Horizon của Hãng dầu khí Anh BP trên vịnh Mexico. Sự cố này đã gây ra một thảm họa môi trường đe dọa hệ sinh thái ngập mặn Louisiana, dọc vịnh Mexico.

Hình ảnh 3D của vụ nổ sao siêu tân tinh SN 1987A
Hình ảnh về vụ nổ sao siêu tân tinh SN 1987A trông giống như một đồng hồ cát được các nhà khoa học dựng lại bằng công nghệ 3D sau khi phân tích những hình ảnh và số liệu của vụ nổ này do kính viễn vọng cực lơn của European Southern Observatory cung cấp.



Theo climategis